Yaoi. Truyện tranh Khế Ước Vĩnh Cửu được cập nhật sớm nhất và đầy đủ tại Manhwa24H. Bạn đọc đừng quên bình luận và chia sẻ, ủng hộ Manhwa24H ra các chương mới nhất của bộ truyện Khế Ước Vĩnh Cửu. Đọc truyện. Dù ở hình dạng nào thì nam châm vĩnh cửu đều có 2 từ cực. Khi thanh nam châm được đặt ở trạng thái tự do thì cực nam của kim chỉ hướng nam, cực bắc chỉ hướng bắc. Phân loại. Nam châm vĩnh cửu được phân loại dựa vào hai thuộc tính: Chất liệu và phương pháp chế Cô nhìn lại chính mình, một người luôn quanh quẩn ở ranh giới của sự do dự như cô thì có tư cách gì chất vấn Lục Chi Cửu. Cô nhìn Lục Chi Cửu đang ngồi bên cạnh mình, áo vest của anh đang khoác trên người cô, trên người chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng. Đáp án: Chọn C. Vì một nam châm vĩnh cửu có đặc tính có thể hút các vật bằng sắt. Lời kết. Nam châm vĩnh cửu được ứng dụng rất nhiều trong sản xuất và đời sống. Do đó, việc tìm hiểu và học hỏi các kiến thức về nam châm vĩnh cửu là cực kỳ cần thiết. Huyện Vĩnh Cửu nằm ở phía tây bắc của tỉnh Đồng Nai, trải dài từ vườn quốc gia Cát Tiên đến thành phố Biên Hòa và có vị trí địa lý: Phía đông giáp huyện Định Quán và huyện Tân Phú. Phía tây giáp thị xã Tân Uyên và huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương và huyện Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Mục lục Lời bài hát Mãi mãi bên em Bình luận về bài hát này Video bài hát Mãi mãi bên em Ghi chú cho lời bài hát Mãi mãi bên em Lời bài hát liên quan Nhạc sĩ/ Sáng tác Từ Công Phụng Năm sáng tác Ngôn ngữ Việt Nam Số lượt nghe 2683 Các ca sĩ thể hiện Từ Công Phụng, Jimmii Nguyễn, Lệ Quyên, Dương Triệu Vũ, Phong Đạt, Anh Tú, Jimmy Nguyễn, Trọng Bắc, Le Hieu, Đang cập nhật, Nguyễn Trung Hiếu, Tui Hát, Mai Đăng Phi, Vic Le, Tý Bò Cười ft Lít Mập Lời bài hát Mãi mãi bên em- Từ Công Phụng Ɲếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình уêu chúng ta Ɓờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm Từng ngàу dài hồn anh mãi tương tư Gọi tên em lòng náo nức đêm mơ Anh mơ sẽ bên em cho đến tận cuộc đời Ɲếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình уêu chúng ta Rồi mai đâу anh sẽ đón em về Mở cửa hồn em vào đó rong chơi Ɛm có thấу tình anh ngát hương hoa Ɲgâу ngất mãi một đời vì em thôi Đôi khi có những mùa giông bão qua đâу Ɛm thấу đời là những hư hao Ɲàу em, đừng dấu muộn phiền trong mắt sâu Đừng giấu bàn taу trong tóc mâу Hãу tựa đầu lên vai anh Ɛm sẽ thấу mùa xuân về rất nhẹ Từ trái tim anh nồng nàn уêu em Ɲếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình уêu chúng ta Ɓờ vai ngoan, hương tóc xõa buông mềm Tình rạt rào như dòng suối vâу quanh Ɗù mai đâу hương mùa cũ phôi pha Anh vẫn sẽ уêu em như ngàу trẻ dại Ɲếu có điều gì vĩnh cửu được Thì em ơi đó là tình уêu chúng ta Ɗù mai đâу trăng có úa bên thềm Và ngàу buồn thu tàn kéo qua đâу Rồi mùa đông vội vã đến bên ta Anh giữ mãi lời nguуền cùng bên em Bình luận Bình luận Tên bạn Nội dung Ghi chú về lời bài hát Mãi mãi bên em Lời bài hát Mãi mãi bên em - Từ Công Phụng liên tục được cập nhật đầy đủ các thông tin về nhạc sĩ, ca sĩ thể hiện, năm sáng tác, mp3 cũng như video clip youtube tại có thể liên hệ với ban quản trị website qua phần comment hoặc email để bổ sung hoặc chỉnh sửa các thiếu sót về lời bài hát hoặc các version hay ngôn ngữ khác tiếng Việt, tiếng Anh, tiềng Hàn Quốc...Từ khóa tìm kiếmLời bài hát Mãi mãi bên em - Từ Công Phụng, Mãi mãi bên em - Từ Công Phụng Lyrics, loi bai hat Mai mai ben em - tu cong phung, Mai mai ben em Lyric, Từ Công Phụng, Maimaibenem Hôm nay, xuống phố trời Sài Gòn trở lạnh làm bao nỗi nhớ da diết Hà Nội tràn về. Vào Sài Gòn đã 2 năm, quanh năm nắng gió nhưng tôi đã có gần 30 năm trời sống ngoài miền Bắc, lại thêm 2 năm sống và học tập ở Liên bang Nga nên cái lạnh đã ăn vào máu tôi, tôi yêu cái lạnh của mùa đông nhất là tiết trời se lạnh chớm đông. Nghe truyền hình dự báo, trời miền Bắc bắt đầu vào đợt lạnh đầu mùa, lại thêm cái lạnh man mác của Sài Gòn về đêm, tôi nhớ nhà da diết, bố mẹ tôi chắc đang co do mặc áo ấm, quàng khăn len quanh cổ dữ ấm. Chắc bố tôi sẽ thích uống trà nóng hơn vào những ngày này. Mẹ tôi có chiếc khăn len vuông từ lâu lắm rồi, nó không đẹp nhưng ấm lắm. Bố tôi thường mặc chiếc áo Măngtô mầu xám ngồi uống trà, đánh cờ với mấy bác hàng xóm, chắc mọi người vui lắm nhưng có một điều tôi biết chắc là mẹ tôi đang rất nhớ tôi ! Ngày xưa, khi còn bé vào mùa đông mẹ tôi hay mua thêm những chiếc áo ấm cho tôi và các anh trai. Đôi khi mấy anh em trong nhà cũng có dành nhau chiếc áo đẹp. Lớn hơn, khi tôi học cấp 2 thì vào mùa đông tôi thường được người anh ở Liên Xô cũ gửi áo về cho tôi. Những chiếc áo thật đẹp nhưng thường là hơi rộng. Bạn bè trong lớp rất thích những chiếc áo của tôi. Có những bạn trong lớp không có áo ấm, tôi thường lấy những chiếc áo cũ của mình mang đi cho bạn. Mười hai năm học tôi đều là lớp trưởng, tính tôi khá hiền, học khá giỏi và mạnh dạn nên các bạn luôn quý mến. Bước chân vào cuộc đời sinh viên, mùa đông càng ngấm vào máu thịt tôi. Tôi nhớ, cứ vào đầu mùa đông là người Hà Nội lại nô nức nhau đi mua áo ấm, xuống phố đủ sắc mầu, rất đẹp. Mùa đông tới, biết bao cảm giác tràn về Ảnh minh họa​ Lớp tôi toàn các bạn nữ xinh xinh. Mùa đông đến như thể giúp các bạn nữ đua nhau khoe sắc, nào là áo len, áo da, áo lông, áo măngtô,…khăn thì ôi thôi đủ mầu, đủ loại, nhiều nhất vẫn là khăn len các bạn tự đan, nhiều bạn điệu đà hơn thì được bạn trai tặng những chiếc khăn nỉ đẹp thật đẹp, làm các bạn nữ khác xuýt xoa. Đời sinh viên thật đẹp, tôi chẳng có một người yêu cụ thể nào, vì tất cả các bạn nữ trong lớp ai tôi cũng quý, cũng yêu, một tình yêu bạn bè trong sáng. Tôi không còn làm lớp trưởng nữa mà làm bí thư lớp. Tôi cùng ban cán sự lớp cứ mỗi đợt đông về thường bàn nhau góp tiền, trích quỹ lớp mua áo ấm, khăn len cho những bạn sinh viên nghèo trong lớp. Có bạn khi được tặng áo, tặng khăn đúng vào ngày sinh nhật đã khóc nức nở. Có lẽ đến giờ tất cả lớp tôi vẫn còn nhớ, và những bạn đó vẫn còn giữ những chiếc khăn, chiếc áo ấm đó. Sinh nhật vào mùa đông thật tuyệt, lớp tôi thường tổ chức ngay trên lớp hoặc trong Ký túc xá. Tổ chức trên lớp thì vui lắm, có nhiều bạn hát rất hay giờ đây đã trở thành những ca sĩ nổi tiếng. Tôi thường đánh đàn cho các bạn hát. Còn buổi tối ở kí túc xá, chúng tôi đi xe đạp rồng rắn nhau kéo tới xem văn nghệ. Đứa túm cóc, trái ổi, đứa mang hoa, mang đàn,… ôi thôi đủ thứ, đại loại như có gì mang nấy, miễn sao vui là được. Cả lớp như anh em thân thiết nhau chung vui ngồi hát, quanh đống lửa hoặc cái bếp lò nhưng có khi là bình rượu cần. Đứa nào tới được là hát, say sưa hát. Mùa đông đến như thể giúp các bạn nữ đua nhau khoe sắc Ảnh minh họa​ Mùa đông thì lạnh lắm, chúng tôi ngồi quây quần bên nhau hát, khói sương trong miệng như khói thuốc lá, một cảm giác thật tuyệt mà chẳng bao giờ các bạn Sài Gòn biết được. Sát ngày tết lớp chúng tôi còn góp tiền đi Xuân Đỉnh, Nhật Tân hay Quảng Bá để mua quất, mua đào tặng thầy cô. Đào ngày đó rẻ lắm, chỉ khoảng 50 ngàn một cây khá đẹp. Đi mua đào, lạc vào rừng đào, rừng quất, hoa mắt chẳng biết chọn cây nào, cái cảm giác thật thú vị, tôi thèm khát cái cảm giác đó lắm, ước gì được quay trở lại,…nhưng giờ theo như tôi biết thì ở Xuân Đỉnh, Nhật Tân và Quảng Bá cũng không còn rừng đào rừng quất như xưa nữa, mà đào, quất cũng đắt đỏ, sinh viên bây giờ chắc cũng khó mua nổi. Mùa đông tới, biết bao cảm giác tràn về và chỉ có mùa đông mới đem lại nhiều thật nhiều cảm xúc cho tôi. Đôi khi tôi đọc lại những câu truyện tôi viết ngày xưa, hình như đều có xuất phát từ nguồn cảm hứng mua đông hoặc mùa xuân. Thực ra trong tôi, mùa đông và mùa xuân là một, tôi không phân biệt được cái danh giới giữa hai mùa này và cũng không muốn tách hai mùa này ra. Nhắc đến cái tên Đông –Xuân trong tôi như ấm áp lên. Có người bạn gái trong Sài Gòn, sợ mùa đông lắm, nhưng có lẽ do tôi hay kể cho em nghe những câu truyện thật ấm áp về mùa đông nên em cũng tò mò muốn biết về mùa đông và cũng thích thú mùa đông. Tôi thường nói theo như tâm lý của con người nếu chúng ta nóng thì có nhu cầu muốn mát, nếu chúng ta lạnh thì có nhu cầu được sưởi ấm. Mùa đông tới, biết bao cảm giác tràn về và chỉ có mùa đông mới đem lại nhiều thật nhiều cảm xúc Ảnh minh họa​ Sài Gòn thường nhiệt độ rất nóng nên họ mong được mát mẻ, cũng vì đó mà hình thành tính cách của người Sài Gòn thoáng mát, dễ chịu. Người xứ lạnh nói chung, ở miền Bắc nói riêng thường phải trịu lạnh nên luôn có tâm lý muôn ấm áp, mà cảm giác ấm áp thì có mỗi liên hệ gần gũi vô hình với hạnh phúc, có lẽ cũng vì đó mà người miền bắc lãng mạn hơn, đàn ông miền Bắc yêu say đắm hơn. Có lần tôi dứt ruột tặng em chiếc khăn lạnh bằng nỉ mua từ hồi sinh viên, chiếc khăn theo tôi khắp nơi, đi cùng tôi sang Nga luôn. Tặng em, tôi nói với em rằng Khi nào em không còn yêu tôi nữa, em hãy đừng nói, mà trả lại tôi chiếc khăn này. Em thấy khăn đẹp thì nói chiếc khăn tuyệt lắm, em không chịu trả anh đâu. Tôi hứa với em rằng một ngày nào đó, tôi sẽ đưa em ra thăm Hà Nội, thăm lăng Bác, thăm tất cả những địa danh thú vị nhất, đặc trưng nhất của Miền Bắc, và chuyến đi đó nhất định phải vào mùa đông- chỉ có mùa đông, vì mùa đông thật tuyệt ! thì em ơi, đó là tình yêu của chúng ta.” Từ Công Phụng – Mãi mãi bên em Mt 10 28 Phải nói thật, ngay đây rằng bần đạo không rõ và cũng chẳng tỏ chút nào về thân phận người nghệ sĩ họ Từ tên Phụng, dẫn ở trên. Nhưng, giòng chảy những thơ và nhạc, cùng ca từ do anh viết, sao nó gần gũi với tư tưởng nhà Đạo mình, đến như thế. Này nhé, là người thường ở huyện, nào đã mấy ai bận tâm đến những là “vĩnh cửu”, “cửa hồn em”, “tận cuộc đời”, “giữ mãi lời nguyền”, vv và vv. Trong khi đó, có Kitô hữu người Úc nọ là Eric Geoffreys, cứ lập đi lập lại với bần đạo, thoạt khi thăm viếng các đền đài, ở Giêrusalem, mãi một câu “lại một ABC nữa, mấy mùa ABC rồi…” Cụm từ “ABC” mà anh tóm gọn, gồm toàn những chữ rất nghe quen, như “another bloody church”, mà nếu dịch cho sâu/cho sát, có lẽ bạn và tôi, rồi sẽ bảo “lại một đền đài chết tiệt nữa, cứ mà xem! Thế đấy, ngôn từ của một con dân nhà Đạo. Thôi thì, cũng nên quên đi chuyện dịch và thuật, trong chốc lát. Để rồi, tôi mời bạn, ta đặt chân thăm viếng chốn “hồn thơ” của tác giả. Ở ngoài Đạo “Nếu, có điều gì vĩnh cửu được, thì em ơi, đó là tình yêu chúng ta. Rồi mai đây, anh sẽ đón em về, Mở cửa hồn em vào đó, rong chơi.” Từ Công Phụng – bđd Quả có thế. Rong chơi miền “vĩnh cửu”, đâu là ý tưởng của riêng nhà Đạo mình. Hay ai đó. Cũng chỉ là ngôn từ, mà nhà thơ/người viết nhạc họ Từ đã “mơ màng”, nhiều ý tứ “Bờ môi ngoan, hương tóc rũ vai mềm từng ngày dài, hồn anh mãi tương tư…” Từ Công Phụng – bđd Thôi thì thôi nhé, cũng ngần ấy thôi. Thôi, này tôi và bạn, ta cứ tìm hiểu đôi điều về Đạo, xem có gì mà bạn đạo người Úc nọ cứ gọi đó là “đền đài chết tiệt”, đến là thế. Đạo mình, là Đạo nắm vững chân lý rõ như ban ngày. Chân và lý, cả sự chết lẫn sự sống. Cả những nỗi buồn lẫn niềm vui sống. Niềm vui đi Đạo. Trong Đạo. Và, vui đời hành Đạo, như truyện kể, thật lễ mễ. Ở dưới đây “Chuyến bay nọ, người phụ nữ trẻ vừa hành trình chung một chuyến với cố đạo vị vọng kia, vẻ bề ngoài tuy không còn trẻ nữa, nhưng tâm hồn lại trẻ hết chỗ chê. Biết rõ rằng bậc vị vọng/cha cố chỉ làm việc lòng lành phước đức, chẳng từ một ai. Và, câu chuyện trao đổi giữa một già và một trẻ, đã như sau -Thưa cha, con là người có Đạo. Hôm nay gặp cha, con mừng quá. Nếu có thể được, xin cha giúp con một tay, có được không thưa cha? -Được quá đi chứ. Nhưng, đừng bắt cha làm điều gì trái giới răn của Chúa Trời, nhé con. -Không đâu, thưa cha. Số là, chuyến này, con mua được cái máy xấy tóc rất tối tân, để làm quà sinh nhật thứ 60, cho bà mẹ. Máy này, còn “dzin” chưa xài. Khổ một nỗi, nó lại vượt quá qui định, của hải quan. Nên con sợ. Sợ rằng, hải quan ở đây họ sẽ làm khó rồi tịch thu, e rằng mẹ con sẽ không có đồ xài, ngày lễ lớn. Vậy, có thể nào cha cầm giùm con món đồ nhỏ ấy, miễn sao che mắt thế gian, là được, phải không cha? Con nghĩ, cha cứ để nó ở phía dưới kia, bên trong chiếc áo chùng mầu đen đen, sẽ chả có ma nào dám rớ vào khu vực “cấm địa” ấy đâu mà cha sợ! -Tôi cũng chẳng ngại gì chuyện giúp đỡ. Nhưng, xin báo trước đừng bắt tôi nói dối đấy. -Không đâu, cha. Cứ nhìn khuôn mặt hiền từ của cha, ma nào dám nghi ngờ điều gì xấu. Cả hai người, một già/một trẻ đi ngang qua khu vực kiểm soát, người nữ phụ trẻ bèn nhường chỗ cho cha già bước lên trước, để kiểm soát. Viên chức hải quan thấy vậy, hỏi -Thưa linh mục. Hôm nay linh mục có đeo mang thứ gì cần khai báo không? -Thú thật là từ đầu đến thắt lưng, giống mọi người, tôi chẳng có gì để khai báo, hết. -Lạ nhỉ. Thế thì, từ thắt lưng xuống chân trần, ngài có đeo mang thứ gì khả nghi không? -Có đấy, anh ạ. Chỉ là món quà tuyệt vời dành cho nữ giới. Cốt tạo niềm vui, thế thôi. Có điều là, mãi đến hôm nay, cái đó vẫn chưa có ai xài thử, dù một lần. -Thôi đi cha. Cha cứ tự nhiên tiến về phía trước, mà đi cho… Tiến về phía trước mà đi cho, không chỉ là khẩu lệnh của chàng hải quan có chức, có quyền, đà quyết định. Rất nhiều khi, ta cũng vẫn đi; nhưng chẳng bao giờ tiến về phía trước. Cứ như người “dậm chân tại chỗ”, hoặc dừng lại, ở nhiều nơi. Những nơi, những chỗ, mang tính rất quyết định. Cho cuộc đời. Và, người đời. Hệt như quyết định gây thắc mắc/cãi tranh. Ở nhân gian, trần thế. Chốn nhân nhiều chuyện, có những việc hệ trọng, không chỉ liên can đến người trong Đạo. Nhưng, cả người ở ngoài nữa, khiến hãi sợ. Vốn hãi sợ, nên người trong Đạo và kẻ ở ngoài, vẫn có những tình tự ngại ngần. Cứ mãi lo xa. Lo, không chỉ những chuyện khó dễ, về thể xác. Lo, chuyện linh hồn. Đạo đức. Chức năng. Tương phản. Có lo hoặc sợ, thì bạn và tôi, ta cứ trở về nguồn thương yêu sử sách, có thánh kinh. Nghe thêm một lần, Lời Chúa nói "Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác, trong hoả ngục.” Mt 10 28 Thật sự, thì Lời Chúa trích dẫn hôm nay không là nhắc nhở gửi đến với người còn sống, thời hiện tại. Mà, những gì có liên can/dính dự vào điều đã xảy ra, chốn bất ưng. Hoả ngục. Đầy hãi sợ. Về hãi sợ, nhiều người không chỉ những hãi cho cuộc đời này, mà thôi. Nhưng, cả những gì xảy đến, thời buổi trước. Hãi và sợ, đến độ bạn đạo của tôi dám đúc kết thành một han hỏi, rất thắc mắc như sau “Mới đây, con có dịp được xem cuốn phim mang tựa đề “Valkyrie”, trong phim này tài tử gạo cội Tom Cruise đã thủ vai Đại tá Claus von Stauffenberg, diễn tả những cá tính nổi bật của viên sĩ quan người Đức vốn dính líu vào âm mưu ám hại Hitler. Rồi còn rắp ranh ý định lật đổ bộ máy cường quyền của Đức Quốc Xã, nữa. Thật ra, xưa nay nhiều người vẫn coi Claus Von Stauffenberg là người Công giáo, rất mộ đạo. Phần con lại khác. Con vẫn tự hỏi, một khi mình tra tay dính dự vào những chuyện đổ máu, giết chóc, hoặc gian dối, thì làm sao lại có thể và xứng đáng gọi họ là những người Công giáo mộ đạo, được nữa chứ? Xin cha ban lời chỉ giáo, để con được yên tâm.” Chỉ giáo hay chỉ đạo, vẫn là bổn phận của đấng bậc “cha thiên hạ” xưa rày vẫn cứ thưa và thốt. Thưa, về chuyện phải Đạo. Thốt, về ngón nghề tay mặt/tay trái của đấng bậc vị vọng, ở Sydney. Ly kỳ. Nhiều học thức. Thôi thì, cứ mời bạn và mời tôi, ta nghe thử ý kiến của đấng bậc vị vọng. Ở đây. Xem sao “Anh/bạn hỏi về hoàn cảnh lịch sử rất đặc biệt, mà theo tôi thật khó mà trả lời, cho đúng. Khó, là bởi làm như thế, rất dễ tạo thành tiền-đề cho hiểu biết xuyên suốt, ngang qua dữ kiện đặc biệt, có liên quan. Nhưng, anh/bạn cũng như tôi, ta có thể bảo rằng ở một số hoàn cảnh nào đó, ta vẫn có đủ tư cách, đạo đức/chức năng để tra tay lật đổ những kẻ nắm quyền sinh sát trong chính phủ, xử không đúng. Một giáo sư người Mỹ là ông Germain Grisez, một thần học gia luân lý nổi tiếng, đồng thời là tác giả cuốn tiểu luận dầy 3 tập, có tựa đề “Con Đường Chúa đi”, từng đề cập đến vấn đề này, ở tập 2. Dưới tiêu đề “Ít khi, ta dùng bạo lực để thay thế chế độ tồi tệ” ở trang 885, tác giả có viết “Chế độ nào cương quyết ngăn chặn hoạt động chính đáng, hầu dấy lên cuộc cải tổ bất bạo động; hoặc, dám sử dụng bạo lực hợp pháp, để duy trì cơ cấu bất công, thì chính họ và những người hỗ trợ họ, đều phải chịu trách nhiệm về cách mạng bùng nổ khi dân chúng đã tuyệt vọng, không còn sức đeo đuổi sự công minh chính trực. Thêm vào đó, khi có giới cầm quyền nào đó cương quyết theo đuổi mục tiêu mình đặt ra, gây xung đột về lợi ích chung của đất nước, lại không có thẩm quyền để quyết định, thì tình trạng ấy chẳng khác gì hoàn cảnh của người có chính nghĩa, luôn chống đối giới cầm quyền, đã xử sự rất không phải.” Tôma Akinô, Thần Học Tổng Hợp, 2-2, ad 3 Chính vì thế, giáo huấn Hội thánh vẫn dạy rằng ta có thể biện minh tính cách luân lý/đạo đức cho việc cậy nhờ sức đối kháng có vũ trang, như phương cách tối hậu nhằm “ngăn chận tình trạng chuyên quyền/bạo ngược thấy rõ, vẫn kéo dài, khiến tai hại cho quyền căn bản của mọi cá nhân cũng như làm tổn hại lợi ích chung, của mọi người.” x. Giáo huấn về Tự Do và Giải Thoát với tín hữu Đức Kitô, 1986, t. 79 Giáo sư Germain Grisez cũng nhắc nhở việc ta phải có sự dè dặt cần thiết, trước khi quyết định tham gia kháng chiến bằng vũ lực, mà theo ông, ta chỉ nên sử dụng nó như biện pháp tối hậu, mà thôi. Việc này phản ánh điều mà Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, từng đề cập.” Nói theo cung cách của nghệ sĩ ngoài đời về chết chóc, vĩnh cửu, có lẽ sẽ phải nói như thế này “dù mai đây, trăng có úa bên thềm và ngày buồn, thu tàn kéo qua đây rồi mùa đông vội vã, đến bên ta. Anh giữ mãi, lời nguyền cùng bên em.” Từ Công Phụng – bđd Lời nguyền mùa đông, hay lời dạy của Hội thánh, ta phải giữ. Giữ, như Hội thánh vẫn làm qua bao mùa biến động, nổi trôi. Trong Giáo hội. Ở mọi nơi. Chính vì thế, mà đấng bậc vị vọng nhà ta tiếp tục triển khai thêm “Giáo lý Hội thánh còn dạy ta rằng “Việc gia nhập lực lượng đối kháng có vũ trang hầu phản kháng, chống lại giới cầm quyền chủ trương độc đoán, sẽ không là chuyện hợp pháp, trừ phi các điều kiện sau đây phải được áp dụng 1/ Khi, rõ ràng là có sự vi phạm trầm trọng và kéo dài, quyền căn bản của con người; 2/ Khi, mọi phương tiện để khôi phục/đền bù đều thất bại; 3/ Nhưng, những việc phản kháng/chống đối như thế, sẽ không kéo theo sau những xáo trộn nào, còn tệ hơn; 4/ Khi, không còn hy vọng nào cho một thành quả vững chắc, có cơ sở; 5/ Khi, rõ ràng là, không thấy có giải pháp nào tốt đẹp hơn, thực hiện được.” GLHTCG2243 Những điều kiện kể trên ghi rất rõ. Cho nên, thông thường thì ít có khi nào ta có thể thực hiện được, những điều kể ra như thế. Vấn đề là, ta cần xem xét/phán đoán cho cẩn thận, để xem các điều kiện nói ở trên có áp dụng được hay không, với chế độ ức hiếp/chuyên quyền lộng hành, vào thời đó. Tức, thời Hitler làm mưa làm gió. Nói như thế, tức bảo rằng bản thân tôi, không thấy mình có khả năng thích hợp để phân tích các điều ấy, cho thật kỹ. Ở đây. Trong bài này. Dầu sao đi nữa, ra như có điều ta có thể quả quyết được, là chế độ chuyên quyền/ức hiếp của Hitler là trường hợp đặc biệt để ta có thể đặt thành vấn đề. Bởi, các điều kiện kể trên đều thấy có thể áp dụng rất đúng cho trường hợp đó. Vì thế nên, chuyện tham gia phong trào kháng chiến có vũ trang, ở đây, là việc chẳng đặng đừng. Hợp tình. Hợp cả lý. Cuốn phim mà anh/bạn vừa viện dẫn, có đoạn nói đến “Chiến Dịch Valkyrie”, trong đó có đến 15 âm mưu tìm cách ám hại nhà độc tài Hitler. Điều này cho thấy rất nhiều người nhận ra rằng chế độ phát xít ông tạo ra, thật là quái ác, đầy những tội, đủ để thúc giục nhiều người tham gia lực lượng kháng chiến có vũ trang, mà dứt điểm chế độ tội lỗi đó. Trong số những người hoạt động chống Đức Quốc Xã của nhà độc tài Hitler lúc bấy giờ, có Hải sư Đô đốc Wilhelm Canaris, là người đứng đầu hoạt động phản gián. Nên, khi nghe nói Hitler có ý định bắt cóc hoặc ám hại Đức Giáo Hoàng Piô XII năm 1943, thì chính ông đã thông báo cho phía đối tác người Ý biết, nên âm mưu trên đã không thành. Tháng Hai năm 1944, Canaris đã bị cách chức, không còn thủ vai đầu não cơ quan phản gián Đức nữa. Sau đó, ông bị cầm cố tại gia và bị hành quyết, năm 1945. Rõ ràng, Giáo sư Germain Grisez có đưa ra tiêu chuẩn để xem xét, nếu có điều gì không chắc chắn về tính luân lý/đạo đức trong quá trình diễn biến sự việc. Lấy ví dụ trường hợp Đức Quốc Xã “Nếu không biết chắc luân lý có cho phép ta ám hại nhà độc tài chuyên chế Hitler không, thì chỉ khi nào ta xác tín việc ấy được phép làm, thì khi ấy ta mới bị ràng buộc phải tham gia âm mưu sát hại, nhà độc tài Hitler.”sđd, tr. 287. Cuối cùng, Giáo sư Grisez kết luận rằng những người như thế, dù ở tình trạng nghi hoặc, vẫn nghĩ rằng nhiều khả năng đích thật là việc ám hại nhà độc tài quái ác Hitler là việc cho phép, thì khi ấy ta mới được phép tiến hành. Nhìn chung, chừng như với chế độ quỉ quái của Hitler, ta có chính nghĩa để thành lập một đạo binh kháng chiến chống sư chuyên quyền, độc đoán.” Lm JohnFlader, The Catholic Weekly 28/6/2009, tr. 10 Để một bên, những biện luận/phân tách thật khúc chiết, thiết tưởng cũng nên bàn và phiếm chút gì nhè nhẹ. Thư giãn. Cho thoải mái. Rất dễ tiêu. Dễ tiêu hoá, bằng một truyện kể ngăn ngắn. Gọn nhẹ. Rất như sau “Vào giờ học tâm lý, vị giáo sư bất chợt khám phá ra rằng đám học viên khá cao niên của mình có vẻ hơi bị động. Ông bèn quyết định cho mọi người làm một bài thực tập, với đề tài, chỉ thế này “Trong một tuần, bạn phải cố làm sao đến với người mình thương và nói với người ấy, rằng bạn yêu họ. Bởi, trong cuộc sống, tuy ta rất gần người thân, nhưng ít khi nào nói rõ những lời âu yếm, với người mình thương.” Đề tài xem ra không khó. Chỉ khó, có mỗi điều học viên ở trường ai cũng trên dưới 30. Tức, ít nhiều cũng đều có kinh nghiệm về yêu thương, nhưng hiếm khi tỏ bày tình thương, mình đang có. Tuần sau lại, vị giáo sư tâm lý đi thẳng ngay vào câu hỏi, xem có học viên nào tình nguyện kể chuyện đời mình, hay không. Ông đinh ninh người bước lên bục trước nhất, phải là học viên nữ, mới đúng. Ai ngờ, cánh tay hôm ấy giơ lên, là của nam nhân. Trông anh thật tình. Chân phương. Đầy cảm xúc. Cảm xúc anh nêu, là lời lẽ tóm gọn như sau -Cách đây 5 năm, cha tôi và tôi có sự bất bình thấy rõ, xem ra không thể nào hàn gắn. Thấy mặt nhau, cả tôi lẫn ông đều tìm cách ngoảnh mặt về phía khác, cố tránh né tình huống khó xử, ngoại trừ vào các buổi hội họp bất đắc dĩ trong gia đình, thôi. Ngay lúc đó, chúng tôi cũng không phát biểu một lời nào. Vừa rồi, tôi quyết định là khi về nhà, sẽ tự kỷ ám thị nhất định phải nói với cha mình, là con thương cha lắm. Chỉ với quyết định ấy thôi, tôi đã thấy tim gan mình nhẹ hẳn lên. Đêm hôm đó, tôi không tài nào chợp mắt. Hôm sau, tôi đánh xe đến nha cha mẹ, rung chuông , rồi thầm nguyện cầu Chúa cho người mở cửa đón mừng phải là cha tôi, mới được. Bởi, nếu là Mẹ ra mở cửa, thì lời nói yêu thương, đối với tôi, thật quá dễ. May thay, người mở cửa chính là Cha. Không chậm trễ, tôi bèn bước vào cửa và nói trước -Ba à, hôm nay con đến chỉ để xin cha tha thứ cho con và nói rằng con thương ba lắm. Lúc ấy, như có luồng gió đổi mới hoàn toàn con người của cha tôi. Trước mắt tôi, rõ ràng là khuôn mặt của ông hiền dịu lại. Các nếp nhăn nơi khoé mắt, dường như tan biến hết. Và, ông bắt đầu khóc. Ông chạy đến. Ôm chầm lấy tôi, rồi nói -Ba cũng thương con lắm. Nhưng ba không biết làm thế nào để nói được câu nói đó. Chưa hết. Hai ngày sau bữa đó, cha tôi tự dưng lên cơn đột quỵ, và mãi đến ngày hôm nay, ông vẫn còn nằm nhà thương. Tôi trộm nghĩ, nếu tôi lưỡng lự, vẫn không chịu đến trước với cha, chắc chẳng bao giờ tôi có được cơ hội đó. Cũng chưa hết. Từ lúc thấy lòng mình nhẹ nhõm vì cởi bỏ được những dồn nén, trong tâm can, tôi lại khám phá ra nhiều điều. Nhiều câu nói của các học giả nổi tiếng, khắp nơi. Trong đó có câu nói của ông tổ ngành triết lý thần học, thời Trung Cổ, là thánh Tôma Akinô, từng có những lời quả quyết rằng Chẳng ai có được niềm vui thực sự, trừ phi người ấy được sống trong tình yêu thương”. Cũng từ đó, tôi thấy mình đã nắm bắt được niềm vui thực sự. Hạnh phúc đích thật, mà không biết. Chuyện triết lý thần học về cuộc sống, vỏn vẹn chỉ có thế. Nhưng, người kể vẫn không quên một lời bàn. Lời bàn từ người kể, bao giờ cũng quanh quẩn những thương yêu và ganh ghét. Yêu người thân cận. Ghét kẻ địch thù, quỷ quái. Ác tính. Là, chuyện thường tình. Và, lời bàn hôm nay, cũng na ná tựa như ca từ người nghệ sĩ, về vĩnh cửu. Cuối cùng thì, lời bàn hôm nay và mai ngày vẫn là lời thân thương, của mọi thời “Nếu có gì vĩnh cửu được, thì em ơi, đó là tình yêu chúng ta dù mai đây trăng có úa bên thềm Về với chủ đề ta mạn bàn, có lẽ sẽ phải nói “dù mai đây, chính nghĩa có thắng hay bại”, hãy cứ một lòng yêu thương nhau. Bởi, điều “vĩnh cửu”, không là gì khác ngoài “tình yêu của chúng ta”. Và chính nghĩa, đâu có là gì, nếu không vì tình thương yêu, ta vẫn có. Nồng nàn. Vĩnh cửu. Nồng nàn trong tương quan với Chúa. Vĩnh cửu, là tình thương yêu, người với người. Bất kể, người đó có là nhà độc tài. Chuyên chế. Ác độc. Trần Ngọc Mười Hai Vẫn luôn tin vào sự vĩnh cửu, của Tình yêu. xem thêm các bài khác, xin mời vào hoặc hoặc

nếu có điều gì vĩnh cửu được thì em ơi